Love is wonderful: Một thoáng bình yên cho trái tim êm đềm

Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống tươi đẹp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống tươi đẹp. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 31 tháng 1, 2011

Bay


Take a look at my blog: http://danhpham.blogspot.com


Một cậu bé từ nhỏ phải sống trong trại mồ côi. Cậu luôn ước ao mình có thể bay được như những chú chim. Mọi lời giải thích đều chẳng có hề làm cậu bận tâm. Cậu thắc mắc: có những loài chim trong sở thú còn to lớn hơn cậu, mà chúng còn có thể bay được, thế thì sao cậu lại không thể?
Một cậu bé khác, sống gần trại mồ côi, bị liệt bẩm sinh. Cậu cũng có một ước mơ, ước mơ mình có thể chạy nhảy trên đôi chân như những cậu bé khác.
Một ngày nọ, mồ côi ra chơi ở công viên. Mồ côi thấy bé liệt đang chơi trong hố cát. Mồ côi chạy lại làm quen, cùng chơi với bé liệt. Bất chợt, mồ côi hỏi ước mơ của bé liệt, để xem bạn có ước mơ được bay bổng giống mình hay không.
- Tớ chưa bao giờ mơ như thế. – bé liệt trả lời – Nhưng tớ luôn ước rằng tớ có thể đi lại bình thường như cậu.
- Tớ xin lỗi, chuyện của cậu thật đáng buồn. Này, chúng ta có thể làm bạn mãi mãi với nhau được chứ?
- Tất nhiên rồi!
Hai đứa trẻ chơi với nhau rất vui vẻ, cho đến khi bố của bé liệt mang chiếc xe lăn ra đón con trai về. Mồ côi nói thầm điều gì đó vào tai bố bé liệt.
- Được thôi, nếu cháu muốn – Người bố vui vẻ đáp.
Mồ côi tiến lại chỗ bạn mình và nói:
- Cậu là người bạn duy nhất của tớ. Tớ ước gì cậu có thể cùng chạy đi chơi với tớ, nhưng tiếc là cậu không làm được. Thế nên tớ sẽ cho cậu mượn đôi chân của tớ để cùng chạy đi chơi với tớ.
Nói rồi mồ côi cõng ngay người bạn bị liệt của mình lên lưng và đi. Lúc đầu, cậu đi từ từ, rồi dần dần cậu chạy, chạy nhanh hơn. Bé liệt hứng thú reo lên:
- Thật tuyệt vời, đây là lần đầu tiên tớ không cần xe lăn mà chạy nhanh đến vậy.
Mồ côi chạy càng nhanh hơn nữa dù mặt cậu đỏ bừng và áo thì ướt sũng mồ hôi. Người cha hạnh phúc nhìn hai đứa trẻ chạy vòng quanh thảm cỏ. Bé liệt giơ hai tay lên trời hét to:
- Bố ơi! Nhìn này, con không chỉ chạy được, mà còn có thể bay được rồi, con đang bay này!...--------------------------------Thực hiện được ước mơ của mình quả thật hạnh phúc, thế nhưng vun đắp ước mơ cho những ai bạn yêu thương, bạn sẽ càng thấy hạnh phúc hơn nhiều lần. Câu chuyện cảm động của hai cậu bé nhắc nhở chúng ta rằng: Nếu bạn không thể bay, bạn vẫn có thể giúp người khác bay bằng sức lực của mình. Hãy giúp những người xung quanh bạn thực hiện ước mơ. Và bạn sẽ thấy được ước mơ của mình được thực hiện bởi họ, bạn thật hạnh phúc!

Ban cho có phước hơn nhận lãnh....

-Góp nhặt
-

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011

Cái ôm có màu gì?

Take a look at my blog: http://danhpham.blogspot.com


Khi con gái út của tôi, Bernadette, được 10 tuổi, tôi nhận thấy mình bắt đầu lo lắng về cháu. Bốn năm vừa qua thật là những năm tháng khó khăn cho gia dình tôi. Bernadette đặc biệt rất thân với ông bà, ông bà hết mực thương yêu cháu. Thế mà 2 ông bà lần lượt qua đời trong 1 thời gian ngắn.

Một loạt những mất mát nối tiếp nhau như vậy để lại những khoảng thời gian đau buồn khó vượt qua của bất kỳ ai, nhất là với 1 đứa bé. Riêng đối với con gái tôi lại càng khó khăn hơn vì bản tính cháu rất nhạy cảm và thương yêu người khác. Đến năm lên 10 thì cháu chìm đắm trong trạng thái mà ta thường gọi là trầm cảm.

Gần 1 năm trời cháu hiếm khi mỉm cười, thờ ơ lặng lẽ đi qua cuộc sống. Ánh sáng đang tắt dần 1 cách đáng sợ.

Tôi không biết phải làm gì nữa. Nó cũng nhận ra là tôi lo lắng, và dường như điều đó càng tạo thêm gánh nặng khiến trái tim con gái tôi thêm nặng nề. Một hôm trong lúc con gái đi học, tôi ngồi và ngẫm nghĩ. Gia đình tôi vẫn có thói quen ôm nhau. Khi còn nhỏ, cha mẹ, ông bà, cô chú bác dều rất mau mắn nồng nhiệt ôm chầm lấy lũ trẻ con chúng tôi để tỏ lòng thương yêu. Kể từ khi tôi xa cha mẹ, những lúc vấp phải khó khăn cuộc sống,tôi tưởng tượng mình đang ngồi trong lòng bố tôi và hỏi ý kiến người. Lần này cũng vậy, tôi thầm hỏi người cha đã khuất:

“Bố ơi, con phải làm sao đây? Liệu những cái ôm của con có khiến nó đẹp như khi bố còn sống chăng?”

Không còn biết phải làm gì khác nữa, tôi quyết định thường xuyên ôm lấy cháu mỗi khi có thể.

Quả thật kì diệu, ngay lần đầu tiên được tôi ôm khi đón con gái ở cổng trường, tôi đã lại nhìn thấy nụ cười hạnh phúc và trong đôi mắt long lanh tươi sáng, tôi nhìn thấy một người nữa cũng đang rất hạnh phúc - chính là tôi.

Tôi chưa bao giờ kể cho con gái tôi nghe về “chiến thuật ôm” của tôi. Nhưng nó vẫn nhận thức rõ rệt những cái ôm quan trọng biết nhường nào. Bất kỳ khi nào cháu cảm thấy bối rối, bất an, là cháu đòi tôi ôm lấy nó. Và đặc biệt hơn khi cháu thấy tôi có vẻ buồn hoặc căng thẳng, thì cháu bảo:

- Hình như mẹ đang cần dược ôm.

Thế rồi năm tháng trôi qua, những cái ôm trở thành một mảnh ghép không thể thiếu trong cuộc sống của chúng tôi. Nhưng năm tháng qua thì con gái tôi cũng lớn theo, chuẩn bị rời xa tôi để có một cuộc sống tự lập của sinh viên đại học. Tôi lo lắng không biết rồi đây nó sẽ như thế nào khi thiếu những cái ôm của tôi.

Một tuần trước khi nó rời nhà. Chúng tôi tổ chức một buổi tiệc sinh nhật cho tôi. Con gái nói nó đã nghĩ ra 1 món quà rất tuyệt – và nó bí mật đi mua sắm, bí mật ở suốt cả ngày trong phòng riêng để chuẩn bị món quà tặng tôi.

Buổi tối, tôi nhận được một món quà với giấy gói rất đẹp. Với vẻ bối rối, cháu bảo tôi là cháu mong tôi không xem đó là món quà thật "lập dị".

Tôi mở phong bì mà cháu dưa chung với gói quà, và thấy bản phô tô của 1 truyện ngắn mà cháu bảo tôi đọc lên, đó là: "ÔNG CHÁNH ÁN ÔM CHẦM” đã từng được đăng trong “món ăn tinh thần dành cho trẻ em”. Nó lắng nghe tôi đọc câu chuyện kể về Shapiro, 1 ông chánh án về hưu đã đề nghị ôm lấy bất kỳ ai cần dược ôm. Ông dã sáng tạo ra 1 ‘BỘ ÔM” gồm những hình dán trên ngực áo, ông tặng mọi người và đổi lấy 1 cái ôm. Cuối cùng ông cũng trải qua cuộc thử nghiệm chính mình khi người bạn dẫn ông đến 1 nhà nuôi dưỡng dành cho những người bị khuyết tật, nơi mà ông thấy những người vô cùng cần 1 cái ôm ấm áp tình người. Vào cuối cái ngày chuyến đi thăm đặc biệt, ông đối diện với 1 người gần như phải sống thực vật, không thể làm gì hay thậm chí nói từ nào, ngoại trừ ngồi đó miệng chảy đầy nước dãi. Sau khi ông bắt mình phải ôm con người cô đơn ấy, bất ngờ bệnh nhân mỉm cười lần đầu tiên sau 23 năm ở bệnh viện. Câu chuyện kết thúc với câu:”Tạo sư đổi thay trong đời sống người khác đơn giản biết bao”.

Mặc dù không phải lần đầu tiên đọc mẩu chuyện này, nhưng nước mắt vẫn lăn dài trên má tôi, một phần vì cảm xúc đối với câu chuyện, một phần vì hạnh phúc và tò mò đối với món quà con gái tặng tôi. Mở giấy gói, tôi bất ngờ với "bộ ôm" mà con gái tôi chuẩn bị: Đó là hàng chục chiếc gối ôm nhỏ xíu xinh xắn hình trái tim với lời nhắn "Mỗi khi mẹ buồn, mẹ nhớ con hay chỉ đơn giản là mẹ muốn ôm con, mẹ hãy ôm một trong những "cái ôm" này nhé. Con đã làm nhiều cái để mẹ có thể để nó bất kì đâu trong nhà và ôm con bất kỳ lúc nào mẹ muốn."

Người ta để lại cho con cái một công ty, một cửa hàng, hay có thể là một tri thức, một "nghề gia truyền"... Nhưng gia đình tôi để lại cho con cái "những cái ôm" của yêu thương, của cảm thông, của vị tha, và là cái ôm của "GIA ĐÌNH"!

Vậy bạn đã biết cái ôm có màu gì chưa? Với chúng tôi, nó có màu của
TÌNH YÊU THƯƠNG GIA ĐÌNH!

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011

Những chiếc đĩa vỡ

Take a look at my blog: http://danhpham.blogspot.com


Một ngày khi tôi khoảng chín tuổi, mẹ có chuyện phải vào thị trấn và giao tôi cho anh chị trông nom. Khi mẹ vừa đi, tôi chạy vào phòng ngủ của mẹ và mở tủ trang điểm.

Trong ngăn trên cùng, dưới lớp vải mềm thơm, tôi thấy hộp nữ trang. Tôi thích thú như vừa khám phá một kho tàng, cái nhẫn hồng ngọc của cô tặng cho mẹ, đôi hoa tai ngọc trai một thời thuộc về bà, dải lụa của chiếc áo mẹ mặc vào ngày cưới... Tôi thích thú nghịch ngợm bằng cách mang thử tất cả thứ ấy vào, tưởng tượng vô số hình ảnh thú vị đầy màu sắc về những gì mà một phụ nữ xinh đẹp phải có...

Bỗng nhiên tôi phát hiện một cái hộp nhỏ màu đỏ. Mở ra, tôi hết sức kinh ngạc khi nhận thấy bên trong chỉ có mỗi một mảnh sứ trắng hẳn đã vỡ ra từ một cái đĩa. Tại sao mẹ tôi lại cất giữ một vật như thế này nhỉ? Lấp lánh dưới ánh sáng, mảnh đĩa vỡ chẳng nói lên được câu trả lời.

Vài tháng sau, khi tôi đang chuẩn bị bàn ăn, cô láng giềng Marge đến chơi. Liếc qua chiếc bàn, cô Marge nói: "ồ, hẳn gia đình đang chuẩn bị tiếp khách. Thôi để tôi vào lúc khác vậy". "Không, cứ tự nhiên. Chúng tôi chẳng đón ai cả" - mẹ trả lời. Marge hỏi: "Nhưng trên bàn toàn đĩa đẹp... Tôi chẳng bao giờ dám cho bọn trẻ đụng đến những thứ như thế". Mẹ cười: "Tối nay, gia đình tôi được thưởng thức món thích nhất. Nếu dọn bàn thật đặc biệt để đãi khách thì sao không dọn thật đặc biệt cho chính gia đình mình?". "Nhưng những cái đĩa đẹp thế kia...". "ồ, vài cái đĩa vỡ là cái giá không đáng kể phải trả để đổi lại niềm vui cho gia đình. Mỗi mảnh vở đều chứa một câu chuyện kỷ niệm...".

Đi đến tủ chén, mẹ tôi lấy ra một cái đĩa cũ kể: "Cái này vỡ vào ngày chúng tôi mang Mark từ nhà bảo sanh về. Hôm đó là một buổi chiều thật lạnh lẽo. Khi ấy, Judy chỉ mới sáu tuổi nhưng cứ nằng nặc đòi giúp tôi việc bếp núc. Nó làm vỡ cái đĩa này khi khệ nệ mang đến bồn rửa"... Mẹ kể tiếp: "Thoạt đầu tôi bực mình ghê lắm nhưng rồi tự nhủ mình không thể vì chuyện cái đĩa vỡ lại làm mất đi không khí hạnh phúc khi vừa đón thằng bé mới sinh về. Hơn nữa, sau đó tất cả chúng tôi cùng ngồi hàn keo cho chiếc đĩa vỡ đó. Hóa ra, không khí càng vui hơn".

Mẹ lại đến tủ chén, lấy ra một cái đĩa nữa "Chị có thấy cạnh đĩa bị mẻ không? - Mẹ hỏi cô Marge - Chuyện xảy ra khi tôi 17". Giọng mẹ trở nên nhẹ hẳn: "Một ngày mùa thu, các anh tôi cần người giúp dọn đống cỏ khô. Vì thế, một thanh niên được thuê. Anh ta trông mảnh dẻ nhưng đôi tay rất khỏe và khá đẹp trai với mái tóc vàng. Mấy ông anh tôi bỗng thích anh ta và mời đến dự buổi ăn tối. Khi ông anh kế xếp anh ấy ngồi sát tôi, mặt tôi đỏ ửng vì mắc cỡ...

Trong bữa ăn, anh ấy đưa tôi cái đĩa nhờ lấy hộ thức ăn nhưng lúc đó tim tôi đập mạnh và tôi run đến nỗi làm cái đĩa va vào một cái khác khiến cạnh bị mẻ... Khi ra về, anh ấy nắm tay tôi, đặt mảnh đĩa vỡ vào, không nói gì hết nhưng nở nụ cười. Chỉ cười... Một năm sau, tôi lập gia đình với anh ấy. Mãi cho đến nay, cứ khi nào nhìn cái đĩa này tôi lại thích thú nhớ đến chuyện xưa...".

Tôi không thể nào quên được mảnh đĩa vỡ trong tủ trang điểm của mẹ. Đợi dịp thích hợp, tôi chạy ngay vào phòng mẹ, lấy mảnh vỡ đó xem cẩn thận, rồi lao xuống nhà bếp bắc ghế lấy cái đĩa mẻ ra. Đúng như tôi nghĩ, mảnh vỡ hoàn toàn khớp với chỗ mẻ trên đĩa. Đó chính là mảnh đĩa vỡ mà bố tôi đã đưa cho mẹ vào ngày đầu tiên hai người gặp nhau. Và bây giờ, câu chuyện tình bắt đầu từ mảnh vỡ đó đã trôi qua đến năm thứ 54 trong hạnh phúc...

Mới đây, một cô chị của tôi đã ngỏ lời xin mẹ chiếc nhẫn hồng ngọc; một cô chị khác lại đòi đôi hoa tai của bà. Còn tôi, tôi chỉ thích kỉ vật quí nhất đời mẹ mà bà đã trân trọng giữ mãi suốt mấy chục năm qua: mảnh đĩa vỡ nhỏ xíu.
Pagutd - Pagging Script for Blogger Blogs by Vietutd Dot Com