Love is wonderful: Một thoáng bình yên cho trái tim êm đềm

Hiển thị các bài đăng có nhãn trẻ con. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trẻ con. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011

Cái ôm có màu gì?

Take a look at my blog: http://danhpham.blogspot.com


Khi con gái út của tôi, Bernadette, được 10 tuổi, tôi nhận thấy mình bắt đầu lo lắng về cháu. Bốn năm vừa qua thật là những năm tháng khó khăn cho gia dình tôi. Bernadette đặc biệt rất thân với ông bà, ông bà hết mực thương yêu cháu. Thế mà 2 ông bà lần lượt qua đời trong 1 thời gian ngắn.

Một loạt những mất mát nối tiếp nhau như vậy để lại những khoảng thời gian đau buồn khó vượt qua của bất kỳ ai, nhất là với 1 đứa bé. Riêng đối với con gái tôi lại càng khó khăn hơn vì bản tính cháu rất nhạy cảm và thương yêu người khác. Đến năm lên 10 thì cháu chìm đắm trong trạng thái mà ta thường gọi là trầm cảm.

Gần 1 năm trời cháu hiếm khi mỉm cười, thờ ơ lặng lẽ đi qua cuộc sống. Ánh sáng đang tắt dần 1 cách đáng sợ.

Tôi không biết phải làm gì nữa. Nó cũng nhận ra là tôi lo lắng, và dường như điều đó càng tạo thêm gánh nặng khiến trái tim con gái tôi thêm nặng nề. Một hôm trong lúc con gái đi học, tôi ngồi và ngẫm nghĩ. Gia đình tôi vẫn có thói quen ôm nhau. Khi còn nhỏ, cha mẹ, ông bà, cô chú bác dều rất mau mắn nồng nhiệt ôm chầm lấy lũ trẻ con chúng tôi để tỏ lòng thương yêu. Kể từ khi tôi xa cha mẹ, những lúc vấp phải khó khăn cuộc sống,tôi tưởng tượng mình đang ngồi trong lòng bố tôi và hỏi ý kiến người. Lần này cũng vậy, tôi thầm hỏi người cha đã khuất:

“Bố ơi, con phải làm sao đây? Liệu những cái ôm của con có khiến nó đẹp như khi bố còn sống chăng?”

Không còn biết phải làm gì khác nữa, tôi quyết định thường xuyên ôm lấy cháu mỗi khi có thể.

Quả thật kì diệu, ngay lần đầu tiên được tôi ôm khi đón con gái ở cổng trường, tôi đã lại nhìn thấy nụ cười hạnh phúc và trong đôi mắt long lanh tươi sáng, tôi nhìn thấy một người nữa cũng đang rất hạnh phúc - chính là tôi.

Tôi chưa bao giờ kể cho con gái tôi nghe về “chiến thuật ôm” của tôi. Nhưng nó vẫn nhận thức rõ rệt những cái ôm quan trọng biết nhường nào. Bất kỳ khi nào cháu cảm thấy bối rối, bất an, là cháu đòi tôi ôm lấy nó. Và đặc biệt hơn khi cháu thấy tôi có vẻ buồn hoặc căng thẳng, thì cháu bảo:

- Hình như mẹ đang cần dược ôm.

Thế rồi năm tháng trôi qua, những cái ôm trở thành một mảnh ghép không thể thiếu trong cuộc sống của chúng tôi. Nhưng năm tháng qua thì con gái tôi cũng lớn theo, chuẩn bị rời xa tôi để có một cuộc sống tự lập của sinh viên đại học. Tôi lo lắng không biết rồi đây nó sẽ như thế nào khi thiếu những cái ôm của tôi.

Một tuần trước khi nó rời nhà. Chúng tôi tổ chức một buổi tiệc sinh nhật cho tôi. Con gái nói nó đã nghĩ ra 1 món quà rất tuyệt – và nó bí mật đi mua sắm, bí mật ở suốt cả ngày trong phòng riêng để chuẩn bị món quà tặng tôi.

Buổi tối, tôi nhận được một món quà với giấy gói rất đẹp. Với vẻ bối rối, cháu bảo tôi là cháu mong tôi không xem đó là món quà thật "lập dị".

Tôi mở phong bì mà cháu dưa chung với gói quà, và thấy bản phô tô của 1 truyện ngắn mà cháu bảo tôi đọc lên, đó là: "ÔNG CHÁNH ÁN ÔM CHẦM” đã từng được đăng trong “món ăn tinh thần dành cho trẻ em”. Nó lắng nghe tôi đọc câu chuyện kể về Shapiro, 1 ông chánh án về hưu đã đề nghị ôm lấy bất kỳ ai cần dược ôm. Ông dã sáng tạo ra 1 ‘BỘ ÔM” gồm những hình dán trên ngực áo, ông tặng mọi người và đổi lấy 1 cái ôm. Cuối cùng ông cũng trải qua cuộc thử nghiệm chính mình khi người bạn dẫn ông đến 1 nhà nuôi dưỡng dành cho những người bị khuyết tật, nơi mà ông thấy những người vô cùng cần 1 cái ôm ấm áp tình người. Vào cuối cái ngày chuyến đi thăm đặc biệt, ông đối diện với 1 người gần như phải sống thực vật, không thể làm gì hay thậm chí nói từ nào, ngoại trừ ngồi đó miệng chảy đầy nước dãi. Sau khi ông bắt mình phải ôm con người cô đơn ấy, bất ngờ bệnh nhân mỉm cười lần đầu tiên sau 23 năm ở bệnh viện. Câu chuyện kết thúc với câu:”Tạo sư đổi thay trong đời sống người khác đơn giản biết bao”.

Mặc dù không phải lần đầu tiên đọc mẩu chuyện này, nhưng nước mắt vẫn lăn dài trên má tôi, một phần vì cảm xúc đối với câu chuyện, một phần vì hạnh phúc và tò mò đối với món quà con gái tặng tôi. Mở giấy gói, tôi bất ngờ với "bộ ôm" mà con gái tôi chuẩn bị: Đó là hàng chục chiếc gối ôm nhỏ xíu xinh xắn hình trái tim với lời nhắn "Mỗi khi mẹ buồn, mẹ nhớ con hay chỉ đơn giản là mẹ muốn ôm con, mẹ hãy ôm một trong những "cái ôm" này nhé. Con đã làm nhiều cái để mẹ có thể để nó bất kì đâu trong nhà và ôm con bất kỳ lúc nào mẹ muốn."

Người ta để lại cho con cái một công ty, một cửa hàng, hay có thể là một tri thức, một "nghề gia truyền"... Nhưng gia đình tôi để lại cho con cái "những cái ôm" của yêu thương, của cảm thông, của vị tha, và là cái ôm của "GIA ĐÌNH"!

Vậy bạn đã biết cái ôm có màu gì chưa? Với chúng tôi, nó có màu của
TÌNH YÊU THƯƠNG GIA ĐÌNH!

Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011

Dòng chữ trên tường

Take a look at my blog: http://danhpham.blogspot.com

Người mẹ đi chợ về, mệt mỏi xách giỏ vào bếp. Đón chị là cậu con trai lên tám, đang háo hức muốn mách cho mẹ biết ở nhà cậu em đã làm chuyện gì.

- Mẹ ơi, khi con ra ngoài sân chơi còn bố nghe điện thoại, em đã lấy viết chì màu vẽ lên tường, ngay chỗ mới sơn lại, con đã la nhưng em không nghe.

Người mẹ thốt lên rên rỉ: "Trời ơi!" rồi buông giỏ ra và bước qua phòng bên, nơi cậu út đang sợ hãi trốn dưới bàn.
Chị nghiêm giọng gọi con. Thằng bé sợ hãi tột cùng vì đoán thế nào cũng bị một trận đòn ra trò. Lòng bực tức, chị tuôn một tràng giáo huấn dài mười phút về công sức, tiền bạc đã đổ ra để sơn lại tường, rồi bây giờ lại thêm một khoản chi phí nữa vì trò chơi không đúng chỗ của con. Càng mắng con chị càng giận. Rồi chị lao đến chỗ thằng bé đang khóc thút thít lấy thân mình che cho tác phẩm của nó.

Mắt chị nhòa đi khi nhìn lên chỗ tường được vẽ. Những gì chị thấy là một mũi tên xuyên thấu trái tim chị: dòng chữ "Con yêu mẹ" được viết nắn nót và viền ngoài cẩn thận bằng hình một trái tim nguệch ngoạc rất ngộ nghĩnh và đáng yêu.

Thứ Ba, 28 tháng 12, 2010

Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

Take a look at my blog: http://danhpham.blogspot.com

Chị là người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..

Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo : "Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không?" - "Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi." Ông chủ ân cần: "Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé."

Chị mang theo con trai đến. Đi đường nói với nó rằng : "Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm." Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.

Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ… Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách : đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ… đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với Con : Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn “căn phòng dành cho nó” thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát… tự mừng cho mình.

Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: "Không biết nó đã chạy đi đằng nào…" Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm… Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: "Cháu nấp ở đây làm gì ? Cháu biết đây là chỗ nào không ?" Thằng bé hồ hởi : "Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ!"

Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp: "Con hãy đợi ta nhé." Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khác đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự… Thằng bé mở cửa… Ông bước vào: "Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé." Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ… Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ… Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!

Nhiều năm tháng qua đi… Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nhưng không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào…

Chiếc vé

Take a look at my blog: http://danhpham.blogspot.com

Một người cha dắt đứa con 6 tuổi đi sở thú chơi. Đến quầy bán vé, người cha dừng lại đọc bảng giá:

"Người lớn: $10.00
Trẻ em trên 5 tuổi: $5.00
Trẻ em dưới 5 tuổi: Miễn phí"

Đọc xong, ông nói với người bán vé:

- Cho tôi 1 vé người lớn và 1 vé trẻ em trên 5 tuổi.

- Con ông trên 5 tuổi à? - Người bán vé tò mò hỏi lại.

- Vâng.

- Nếu ông không nói cho tôi biết thì thằng bé được miễn phí rồi.

- Vâng, có thể không ai biết, nhưng con tôi tự nó biết.

-Sưu tầm-


Thứ Năm, 23 tháng 12, 2010

7 kì quan



Hãy kể ra 7 kì quan thế giới mà bạn biết. 7 kì quan nào vừa xuất hiện trong trí của bạn thế?


Một nhóm học sinh đang học cách viết luận về chủ đề 7 kì quan thế giới. Cuối giờ, mỗi em phải liệt kê được 7 kì quan theo suy nghĩ của riêng mình.

Học sinh ngồi ríu rít bàn bạc rằng những công trình nào nên là kì quan của thế giới. Tháp nghiêng Pisa, Kim tự tháp Ai Cập … đều được chọn lựa.

Cuối giờ khi thu bài, một cô bé vẫn băn khoăn cầm bài viết để trắng. Cô bé giải thích :

-Em vẫn chưa liệt kê xong vì có nhiều kỳ quan quá ạ!

-Em hãy thử kể những kì quan theo ý em để các bạn và cô nghe xem có thể giúp em được không? – Cô giáo nhiệt tình hướng dẫn.

Cô bé do dự :

-Em nghĩ 7 kì quan trên thế giới nên là : xúc giác, vị giác, thị giác, thính giác, khả năng đi lại được, nụ cười và tình yêu thương.

Con người vẫn sẽ tiếp tục sống nếu không có Kim Tự Tháp Giza, tháp nghiêng Pisa, nhà hát Opera Sydney hay rặng san hô đẹp nhất hành tinh, nhưng chúng ta sẽ sống ra sao nếu thiếu xúc giác, hay vị giác, hay một trong bảy “kì quan” của cuộc sống mà cô bạn đã kể. Có lẽ sẽ khó khăn lắm nhỉ

Hơn nữa, cả Trái Đất mới có một kì quan như Kim Tự Tháp, trong khi mỗi người bình thường chúng ta lại có cho riêng mình những 7 kì quan. Chúng ta thật giàu có biết bao.

Đó có phải chăng là những kỳ quan cần được chúng ta trân trọng và bảo tồn hơn hết?
Pagutd - Pagging Script for Blogger Blogs by Vietutd Dot Com